T.C. Nguyễn

Bộ tam về Thơ

 

1.  THƠ – ĐÒI GIẢNG?

2. NGÔN TỪ THƠ


3. THƠ – CÓ KHÔNG?

Khi Nietzsche bảo “Chúa đã chết” thì chính ông đã từ bỏ cái hiện hữu quá thực (hyper real) để đi vào cái ảo, vì thực tế có ai chết đâu, mà chỉ tội nghiệp cho ông cố bới tìm cái mà ông cho là thực và rồi vì ông không tìm được ra cái ông cố tìm (found object) cho nên cuối đời ông điên loạn (Việt Nam ta, Bùi Giáng cũng có cái điên chữ nghĩa đó). Xét cho cùng thì khi sự thật có tính tuyệt đối thì tự nó chao động thành tương đối, hay nói khác hơn ảo và thật tự nó là một, khi cái này đè lên cái kia làm cho bản chất sự vật trở nên ảo diệu – Trong thơ thể hiện rất thú vị về sự chuyển dịch có-không này. đọc tiếp »

Văn Cầm Hải: Ba bài thơ

Văn Cầm Hải

Ba bài thơ
 
 
Mùa thu năm 1992, nhà thơ Nguyễn Khắc Thạch, lúc đó là biên tập thơ của tạp chí Sông Hương, chuyển cho tôi tập bản thảo thơ mỏng chép trên giấy pơlua nâu của chàng sinh viên năm thứ 4 Khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Huế ký tên là Văn Cầm Hải. Anh Thạch bảo: “Thơ thằng này lạ lắm”. Tôi đọc và ngạc nhiên trước những câu thơ lạ lùng: "…Trên da bụng em nườm nượp tiếng khóc… nỗi đau vo ve từng hạt máu / đong đầy nghĩa địa… Đời chị / như viện bảo tàng / có đầy mặt nạ đàn ông… Lá rụng rồi vẫn còn nhả máu…". Tôi chuyển cho nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo (lúc đó đang sống ở Huế). Anh Tạo đọc rồi thốt lên: “Đây là một lối tư duy khác, một cách lập ngôn khác, một điệu nhạc khác…”. Tập thơ đó được Nxb Trẻ in với tựa đề “Người đi chăn sóng biển”. Lúc đó Hải mới 20 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học…” (Ngô Minh, 2007)
 
“Thơ Văn Cầm Hải có nhiều liên tưởng rất lạ, mặc dù đôi khi hơi có vẻ cầu kỳ.” (Phan Nhiên Hạo, 2001) đọc tiếp »

 

Khánh Phương
Thảo luận cùng Tô Lân
 
 
Lời Người biên tập:
Tham luận “Thơ đương đại thế giới và Việt Nam – Từ "ngoại vi" trở thành "trung tâm" của tác giả Khánh Phương được nhiều độc giả quan tâm ngay khi mới xuất hiện và nhất là trong tuần qua. Xin được giới thiệu, theo kiểu "cài răng lược", cuộc trao đổi mới nhất của Khánh Phương về các bình luận (đã được đăng trên Hội Luận ngày 24/6) của Tô Lân. Mời Quý vị và các bạn cùng tham gia vào đề tài luôn là “nóng” này trong giới sáng tác và phê bình văn học Việt khoảng 10 năm qua…
 
+ Khánh Phương: Chào anh Tô Luân! Rất cảm ơn anh đã bỏ công đọc và suy nghĩ nghiêm túc về những vấn đề trong bài viết. Tôi sẽ trình bày xen kẽ những ý kiến hồi đáp, tương ứng với các câu hỏi của anh, mời anh lưu ý theo dõi. đọc tiếp »

Du Tử Lê

Dăm bài thơ, mới.
 
 
 
“Cách tân ngôn ngữ không phải là một trò chơi giải trí. Con người băn khoăn trước sự bất cập của lời: đời sống mỗi cá nhân mang nhiều bộ mặt khác nhau, những kinh nghiệm và thể nghiệm của họ là bất tận. Hãy hỏi chính bạn xem: hạnh phúc nào của bạn, khổ đau nào của bạn, nỗi nhớ thương, sự căm giận nào mà không lớn hơn bất cứ một từ ngữ nào đang tìm cách diễn tả chúng?
Vì vậy, chữ trong Du Tử Lê, cũng như ở nhiều nhà thơ khác, thay đổi theo thời gian: một mặt, chúng là tấm gương soi của đời sống đương đại; mặt khác, bằng vào tài năng riêng của mỗi nhà thơ, chúng mang lại những nội dung mới, động lực mới, cho xã hội mà ta đang sống.”
 
Nguyễn Đức Tùng
(Trích sách “Với Du Tử Lê, đời sống trở nên thơ mộng hơn”,
 NXB Tự Lực, California 2007)
 
 
 
 
TÌNH YÊU THỜI A CÒNG (@,)
 
tình yêu thời a còng
mặt-bằng-tôi rớt giá
chứng khoán cũng trôi sông.
tôi chạy cò quá khứ. đọc tiếp »

Trần Nghi Hoàng

Cách mạng cho thi ca và tình dục? *)
 
 
Cả chục năm gần đây, giới văn học bất kể trong lẫn ngoài nước, bỗng cùng nhau người trước kẻ sau, lũ lượt hô hào rầm rộ ồn ào náo động nhất định làm cách mạng cho thi ca và tình dục. Đúng ra, chủ đề “tình dục” chỉ bị quí vị này lợi dụng! Họ không có thâm ý cũng như nhã ý (và nhất là không có khả năng!) làm cách mạng tình dục gì sốt! Vấn đề là, họ chỉ muốn mang “tình dục” hoặc những con chữ, những ngôn ngữ nói về “tình dục” vào chữ nghĩa thi ca!  đọc tiếp »

Hoàng Chính


Đôi nét về bản thân: http://hoangchinh.net

Xin gom chung cả 10 câu hỏi trong Thư mời Chủ đề Thơ vào một câu trả lời:
 

dâm thư hoàng chính

  

1 – viết trên đồi bellevue

 

lẩn quẩn trên đồi cao

rừng hoang con muỗi hát

mảnh nhớ gắn vào nhau

cơn thèm lên tím ngắt đọc tiếp »

Nguyễn Thị Hoàng Bắc – Virginia

 
RA MẮT SÁCH, NGHÈO MÀ HAM!
 
 
  1. Mặc dù khi được hỏi ”Viết cho ai?”, hầu hết nhân vật nhà dzăng, nhà thơ (nhà thờ), biên khảo, phê bình (lớn nhỏ, cao cấp, chất lượng, béo gầy), hầu hết nếu được phỏng vấn (đài gương soi thấu dấu bèo) đều trả lời mạnh mẽ, (thành thật và không lên gân): “Viết cho chính mình trước hết…” trong số đó, phải kể cả “câu giả nhời” của tôi, cũng tâm đắc, đắc ý, và tâm thế như thế thế. Chưa phải gặp thời thế thế thời phải thế như Ngô Thì Nhậm đâu nhe, nhưng cũng gần gần tới tới rồi đó thôi! đọc tiếp »

Nữ Lang Trung dịch

Thơ đương đại Trung Quốc

 

Dịch giả Nữ Lang Trung [như tự bạch: Bà lang (băm) cho tác phẩm dịch] xuất hiện có lẽ không nhiều, nhưng “ấn tượng” và “hoành tráng” nhất là dịch Bách Dương và dịch lại Bách Dương ở tác phẩm “gây sửng sốt, choáng váng và thu hút hàng triệu độc giả của một đất nước có nền văn hoá trường tồn cùng lịch sử 5000 năm bề thế” với bản dịch Người Trung Quốc Xấu Xa, năm 2002, bên cạnh bản dịch Người Trung Quốc Xấu Xí của Nguyễn Hồi Thủ, 1998.
Đến với Hội Luận Văn Học Việt Nam lần này qua bản dịch thơ chọn từ sách Độc Giả Văn Trích của một số nhà thơ tiêu biểu thi ca hiện đại Trung Quốc, Nữ Lang Trung cho biết “bốn bài tuy ít ỏi, khiêm nhường, nhưng sự mầu nhiệm của một thế giới thơ lại rộng mở trước độc giả, thông qua nhiều sắc thái (trường phái): tượng trưng, lãng mạn, ấn tượng, và cả siêu thực nữa”.
đọc tiếp »

Lê Vĩnh Tài: Năm bài thơ

Lê Vĩnh Tài

Năm bài thơ

 

mặt nạ 1

ta đã đi ngang qua nhiều biển

vẫy vùng suýt chết

thằng đàn ông nhìn em ánh mắt màu mật ngọt

giấu sau bản tình ca những chiếc mặt nạ

sau khi vẽ lên bầu trời một vòng tròn của khói đọc tiếp »

Khánh Phương
Khánh Phương

Bình thơ Lê Vĩnh Tài

 

Lê Vĩnh Tài tự chẩn căn bệnh của thơ tình Việt Nam là “sến”, nghĩa là đa sầu đa cảm và khuôn sáo, bị bó buộc trong những lối biểu hiện nhất định. Rất nhanh chóng, ông đưa được lối cảm thức đương đại vào thơ tình, cái ngẫu nhiên, vu vơ, ít dằn vặt và không lộ ra chủ ý, dòng cảm xúc ẩn kín sau những sự vật tình cờ và cả những suy lý. đọc tiếp »

T.C. Nguyễn: Ngôn từ thơ

 

T.C. Nguyễn
Bộ tam về Thơ
 


2. NGÔN TỪ THƠ

Khi thưởng ngọan một bài thơ, ta thường hút mình vào khoảng không gian có được bằng những ngõ ngách tạo dựng còn lại của tác giả, và biến mình thành chủ thể mặc sức mà trải hồn để tìm kiếm những cảm nhận của riêng mình.

Nếu thu thập được một bài thơ nơi đó có thể hòa nhập với hồn ta thì tự nhìên nó tạo ra một thi hứng như của chính mình, và bài thơ đó biến thành của ta và tác giả là ai trong khoảnh khắc bị hất ra lề cuộc chơi. đọc tiếp »

Trần Tuấn: Đỉnh rỗng

Trần Tuấn

Đỉnh rỗng

 

hạt mưa rỗng

rơi trong thân thể rỗng

rỗng

bóng tối cũng không thể chạm vào

  

rơi

rơi

suốt

không vướng mắc vào thanh âm không va đập với câm lặng đọc tiếp »

Bạn đọc & Hội Luận

Ngày kết thúc Chủ đề Thơ: 30/6/2008

 

Ban biên tập

Hay tin Chủ đề “Thơ Việt Nam Hôm Nay” sắp khép tấm màn nhung trên Hội Luận, trong các ngày qua nhiều cộng tác viên đã gửi đến nhiều tâm tư cùng bài vở, khiến những người “cầm chịch” vui mừng và… quýnh quáng! Thế nên, cũng là để tiện sổ sách thi ca, quyết định cuối cùng cho Ngày kết thúc Cuộc Thơ này là 30/6/2008.

Cám ơn văn thi hữu Trong-Ngoài Việt Nam, trong-ngoài Thơ là Du Tử Lê, Bùi Minh Quốc, Khánh Phương, Văn Cầm Hải, Trần Tuấn, Nữ Lang Trung, Chân Phương, Ngô Minh, Nguyễn Đình Chính, Nguyễn Văn Dũng, Van Hai, Nguyen Hoa, Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Hồng Hoang, Vũ Hoàng Nguyên, Hoàng Chính, Lê Quỳnh Mai, Vĩnh Phúc, T.C. Nguyễn, Lê Vĩnh Tài, Nhã Thuyên, Nguyễn Đức Tùng, Việt Phương, Đỗ Quyên… vừa mới gửi thư-bài, cùng đông đảo bình luận viên, độc giả đã làm nóng chốn Thơ của chúng ta trong các tuần cuối cùng. Mời Quý vị và các bạn tiếp tục gửi đến chúng tôi tham luận, sáng tác “thơ nhất” của mình để diễn đàn Hội Luận thật xôm tụ trước khi “nghỉ giải lao”, chuyển giao tinh thần và nội dung của nó cho các chủ đề sau, như đã thông báo. đọc tiếp »

Chân Phương
 

Nhà thơ qua quang tuyến

                                                                                         

Để đóng góp kịp thời cho Hội Luận Văn Học Việt Nam sau đây là một bài viết còn trong dạng bản thảo chưa hoàn chỉnh, phần lớn đã được trình bày trước thính giả vào “Đêm nói chuyện và đọc thơ Chân Phương” tại Đại học Boston College, ngày 10/5/2008.


Vì sống với ngôn từ như là cứu cánh và chất liệu sáng tạo, có thể nói nhà thơ là chủ thể có ý thức cao nhất trong giới văn nghệ nói chung. Không là một cái Tôi biệt lập mà là sự tổng hòa năng lực nơi giao thoa, hội ngộ, tranh biện của nhiều chủ thể và nhân cách trong quá trình sinh thành và thăng hoa. Tóm lại, nhà thơ không là một cá tính định hình bất biến mà là một DỰ ÁN CAO CẤP của BIỆN CHỨNG NHÂN TÍNH.

Tưởng tượng một cái máy siêu quang tuyến vừa được phát minh cho giới lý luận văn học soi rọi các phần cấu tạo vô hình của nhà thơ. Trong lăng kính tối tân ấy sẽ hiện ra ba kích thước: 1- THI CÔNG, 2- THI SĨ, 3- THI NHÂN. Tôi xin lần lượt phác họa các điểm này. đọc tiếp »

Hồ Đăng Thanh Ngọc

Năm bài thơ

 

Chúng tôi vui mừng nhận được những bài thơ gởi từ Huế đóng góp cho Hội Luận trong những ngày chuẩn bị kết thúc Chủ đề Thơ.

Nhiều nhà văn đồng thời làm thơ, và thơ họ được người đọc chú ý. Hồ Đăng Thanh Ngọc là một trường hợp như vậy. Thơ anh, như trong những bài sau đây, mang vóc dáng của ngôn ngữ đẹp, giàu tính cổ điển, nhưng cũng phát lộ những cảm hứng thẩm mỹ hoàn toàn mới.

Nhà văn – Nhà thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc cũng là tân Phó Tổng biên tập (phụ trách) Tạp chí Sông Hương (Huế). Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

Nguyễn Đức Tùng

 

GÁNH CƠM HẾN ĐI TRONG SƯƠNG


Phá vỡ sự đông đặc trắng

lửa hồng gánh cơm hến của em

mở lối trong sương

thành phố bắt đầu tỉnh giấc đọc tiếp »

« Bài cũ hơn § Bài mới hơn »