Bùi Minh Quốc: Vài ý nghĩ tản mạn và 5 bài thơ

Bùi Minh Quốc

Vài ý nghĩ tản mạn và 5 bài thơ
 
 
 
 
THƠ VÀ NHÀ TIỂU THUYẾT
 
Tôi tin rằng trong một nhà tiểu thuyết lớn, bao giờ và trước hết cũng là một hồn thơ lớn. Đốt-xtôi-ép-xki là một hồn thơ lớn, dù ông không viết một câu nào theo những tiêu chí thời ông gọi là thơ. Sở dĩ tôi tin thế vì cảm thấy ông nhìn thấu, bằng trực giác thơ chứ không phải bằng con mắt quan sát lạnh lùng, tới tận đáy thẳm chập chờn tranh chấp thiện ác của lòng dạ con người; Từng trang viết của ông luôn run rẩy mãnh liệt một xúc cảm thơ trước nỗi thống khổ của con người và niềm khát vọng dai dẳng của con người thanh tẩy tâm hồn mình để vươn tới cái Đẹp.
 
 
QUYỀN LỰC THƠ
 
Thơ cũng là một quyền lực, tôi tin thế.
Hãy cứ xem, dưới các chế độ mà nhân dân bị áp bức, bị chà đạp thì kẻ thống trị rất sợ những tiếng thơ chân thực nói tiếng nói của người bị áp bức, bị chà đạp, và chúng tìm mọi cách để dập tắt những tiếng thơ ấy. Nhưng không bao giờ, mãi mãi không bao giờ họ dập nổi. Đấy là một bằng chứng cho thấy thơ cũng là một quyền lực, nếu không thì việc gì kẻ thống trị phải sợ?
 
 
 
 
BI KỊCH HÓT
 
Tưởng bay ngàn dặm thơ
Hóa vòng vo nhảy nhót
Giữa cái lồng rất to
Tự đan bằng tiếng hót.
 
Đà Lạt 1997
 
 
EM RU ANH…
 
Em ru anh mà anh nào ngủ được
Nghe nỗi gì đay nghiến đất trời ta
Đêm bẳn hẳn réo khàn con cuốc cuốc
Bé rao hàng đứt họng giữa phồn hoa.
 
Đà Lạt 1999
 
 
SOS!
NHỮNG BÃI MÌN
GÀI VÀO TƯƠNG LAI!
 
 
Em đem tuổi ngọc học trò mua chữ mua điểm
thầy cô vô tư bán chữ bán điểm
bao khoá bao niên mua bán dài dài
bao bãi mìn gài vào tương lai!
 
Những đứa trẻ lớn lên đi mua luận án
mua thầy hướng dẫn mua thầy phản biện
các hội đồng vô tư bán mua
tiến sĩ mua
giáo sư mua
đất Việt ngàn năm văn hiến như đùa!
 
Vô tận cuộc đùa lây nhây ma quái
mìn xé ngầu hiện tại
gài tiếp vào tương lai.
 
Đà Lạt, 3.12.2002
 
 
KHÔNG, MẸ ƠI…
 
Dẫu biết rằng đành phải quen mà sống
Quen những mặt trơ lì những miệng trơn lu
Quen đừng tin yêu quen đừng mơ mộng
Quen giả ngu giả điếc giả mù
 
Quen cả bùn nhớp tận sắc trời thu
Đêm ngào ngạt nẻo tường vi bỗng ầm ầm chó sủa
Và bạn bè văn chương một thuở
Đứa nhơn nhơn vác bút đi bồi
Thằng vênh vang chức tước ăn chơi
Thằng lon ton kiêm nghề mật vụ
Tất cả
           tất cả mọi điều
                                   có thể đành quen
 
 
Duy một điều không thể nào quen
Không thể nào quen nhìn lưng còng của mẹ
Dẫu con biết nghìn năm mẹ đã còng như thế
Còng đến đáy ruộng đồng
Còng mất con mất cháu mất chồng
Để vẫn hoàn còng đứng ngồi dón dén
Mắt mờ đục miệng phào móm mém
"Nhờ ơn trên, nhớ ơn trên…"
 
Không, mẹ ơi, con không thể nào quen!
 
Đà Lạt 1997
 
 
MẸ NGẨN NGƠ ĐI…
 
 
Những đứa con xưa mẹ nuôi giấu dưới hầm
Nay đua nhau xây nhà bạc tỉ
Và tuyên bố xanh dờn:
                                       gia tài xin của mẹ
 
 
Mẹ ngẩn ngơ đi đầu trời cuối bể:
– Có ai tầm chiếc cuốc mòn?
– Có ai tầm chiếc cuốc mòn?
– Có ai?
              Có ai?
                          Này chiếc cuốc mòn
Ta đổi ngàn vàng che mặt cho con.
 
Đà Nẵng 9.1999
 
 
 
Bùi Minh Quốc
Tái bút: Bây giờ là 15g45 ngày 29/06/2008, từ Đà Lạt gửi theo ngọn gió cao nguyên, may ra còn kịp góp vào hội luận thơ.
 


Bài đã đăng của Bùi Minh Quốc

1 phản hồi/comment

Comments feed for this article

Anh Bùi Minh Quốc,

Sao mà buồn thế! Từ nhận định văn-thơ, thực ra bờ phân chia rất mong manh, cho nên khi anh đặt niềm tin rằng “trong một nhà tiểu thuyết lớn, bao giờ và trước hết cũng là một hồn thơ lớn”, thì tôi nghĩ đó là một tư duy tinh tế…

Từ những bài thơ, anh nêu ra “quyền lực của thơ”, tôi nghĩ ai cũng thấy điều này, nếu không quyền lực sao Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn học trò, chỉ có điều cái quyền lực ấy nó có tính “thẩm thấu”, nên trong “giai đoạn” nó phải cần “trợ lực” để tiếng thơ hay ngòi bút có cơ hội biến thành vũ khí như “mâu thuẫn” = “can qua” trên ngữ nghĩa đích thực của nó để khơi dòng “lịch sử” chăng? Tôi muốn nghe lời “hội luận” của anh…

Ở Úc tôi có nghe tên anh, vì anh nổi tiếng; còn tôi, tôi tin rằng anh không biết là ai… Đó chỉ là hạt bụi trong cõi nhân sinh này?
Chào anh,
Thân

T.C. Nguyễn