Chân Phương: Chùm thơ mới

Chân Phương

Chùm thơ mới

 
 
 
                                          Trong chương trình đọc thơ vào đêm 10/5/2008  tại McGuinn Hall ở Boston College, ngoài ít bài vần điệu như Farewell 1975 được các bạn nhạc sĩ, ca sĩ hát hoặc ngâm, tôi đã đọc một số bài thơ tự do và thơ văn xuôi chưa từng công bố sau đây.
Xin gửi đến Hội Luận Văn Học Việt Nam như một chùm pháo hoa vào dịp bế mạc 30/6/2008 cuộc hội thảo thi ca trong gần 3 tháng qua.
C.P.
 
 
 
KHI VẦNG DƯƠNG LẶN…
(Tặng Bích Diễm)
 
biển là ảo giác cuối cùng
đừng dại dột ngắm nhìn sóng trắng
 
những thân tàu mục rã
lũ cá đói kinh niên
 
ký ức có cũng như không                  
 
úp tai vào vỏ ốc
chẳng còn gì vang vọng
 
sợi tóc bạc len vào mấy âm giai cát lấp
cơn say dài xóa giấc mộng hải âu
 
kết thúc mọi nổi chìm
dục vọng mọc thêm
hai cánh tay mềm
vô dụng
 
 
THẾ MẠT THI
(In memoriam Diễm Châu)
         
         
Cầu vồng mọc trên biển máu
 
Những tảng mây hồng thủy lênh đênh
 
Sấm động rền vang
         
Sét đánh bật tung hầm mộ đá 
 
Adam choàng tỉnh
nghe vọng về từ cõi xa
 
CHO CON BA ĐIỀU ƯỚC
 
BOM   ĐẠN
 
    ĐÀY
 
 
N G H È O     Đ Ó I
 
 
 
ĐỐI THOẠI THÁNG TƯ
(Tặng các sử gia Việt Nam)
 
Cuối tháng Tí gặp Tèo ngoài chợ.
Tèo than: Lại ba mươi tháng tư!
Tí thở dài: Khổ lắm, biết rồi!
Tèo thắc mắc: Và tiếp theo?
Tí thì thầm: Mưa sẽ thấm qua sọ đầu…
Tèo tò mò: Sau đó?
Tí bí mật: Nắng sẽ đốt dần xương xẩu…
Tèo sốt ruột: Còn gì nữa không?
Tí bâng quơ: Chuồng thú lớn nhốt mọi chuồng thú nhỏ. Tờ giấy bạc
phấp phới trên các cột cờ.
Tèo mất kiên nhẫn: Nói thêm nghe coi! Nhanh lên!
Tí bình thản: Lũ hèn tiếp tục hèn!     
Hình như bị chạm tự ái, Tèo buông giọng triết lý: Nam mô, nam mô!
Tí cười bắt tay: Tháng tư năm sau gặp lại.
 
 
 
 
FAREWELL 1975
(Gửi cố nhân)
 
sông Hàn thong thả trôi ra biển
vườn nhà em nở thắm hoa hồng
từng đóa hôn đuổi nhau Huế Sài Gòn Đà Nẵng
cuộc tình nào cũng lãng mạn vô tâm
 
sông Hàn thong thả trôi ra biển
tôi ôm em nơi góc bảo tàng Chàm
thế sự Đông Tây cháy đen tờ nhật báo
môi người tình thách đố mọi hưng vong
 
sông Hàn thong thả trôi ra biển
mùa hè nào cũng ngắn ngủi vô cùng
nếu đã biết hợp tan là kịch bản
hẹn hò chi trời đất với trăm năm
 
sông Hàn thong thả trôi ra biển
giấc mơ xưa còn sẹo giấu trong lòng
tôi trở lại lang thang tìm kỷ niệm
đam mê nào rồi cũng hóa hư không
 
 
BẢN TIN MỚI TỪ QUÊ CŨ
(Tặng Nguyễn Đình Chính và các Thi Sĩ Việt Nam)
 
cầu gãy
cầu chưa gãy
cầu sắp gãy
đám phóng viên bình luận hăng say
 
từ quá khứ đến tương lai
các biểu đồ đi lên hay đi xuống?
giới nghiên cứu tiếp tục tranh cãi      
 
đại học bổ túc toàn quốc ra đề thi mới
cậu ấm cô chiêu làm gì khi thành lãnh tụ?
 
không còn phép lạ
con Rồng
cháu Tiên
hoá thành nông dân mất ruộng
 
đứa làm điếm
đứa ăn mày
 
 
LỮ KHÁCH BLUES
(Tặng các Ăn mày Văn chương)
 
khách điếm tầng cao
những chân trời lạ
 
từng canh khuya hao mòn
từng cơn say cô đơn
trăng tròn Athena
 
sơ huyền Bá Linh
 
                                                rằm Luân Đôn
 
 
chuyến tàu ngày đêm quanh quẩn Âu châu
 
trong túi du lịch
ngổn ngang bia lon bạc cắc
 
bán dollar mua pound
bán pound mua euro
 
giã từ biên giới này    bắt tay màu cờ khác
đổi tiền nước này    xài tiền nước khác
 
không
đổi
được
nỗi
sầu
 
 
                                                                   
 
Cambridge, May-June 2008
Chân Phương


Bài đã đăng của Chân Phương

1 phản hồi/comment

Comments feed for this article

Đây là lời thần thánh nói:

“Chân Phương kia! Trên miệng giếng có bầu trời sao ngươi đọc mười mà chỉ hiểu một _______ đáy thôi. Ta đã coi trọng ngươi lắm mới đặt một câu hỏi vừa theo mạch suy diễn của ngươi (thi công phải biết này biết nọ… suy rộng ra là biết thời đại toàn cầu hóa), vừa theo tinh thần “Nhịp cầu văn học Việt Nam trên ngưỡng cửa
Toàn Cầu” của Hội Luận này. Ngưỡng cửa Toàn Cầu là bầu trời mà bài viết của ngươi là đáy giếng. Bằng chứng là ngươi đã không đả động gì đến hai chữ Toàn Cầu chình ình của Hội Luận. Như vậy hãy cúi xuống mà tự hỏi là bài viết của ngươi chưa tư duy đến vấn đề hay câu hỏi của ta hoàn toàn không vang xuống đáy giếng của ngươi. Ta thương ngươi nên đã gợi ý đưa ngươi lên khỏi chỗ ấu trĩ mà ngươi lại ăn vạ bằng chuyện đi coi bóng đá. Nhưng ta là thần thánh độ lượng, dù ngươi có tội có tật gì đi nữa ta cũng không bỏ ngươi. Nay ta nhờ Khải Minh khai sáng cho ngươi vài điều. Khải Minh nói đi:

“Anh Chân Phương! Chắc anh phải viết, hiểu và thông qua được cấp dưới trình độ “Thi Công” là gì đã rồi mới tam thi tứ phán như bài Nhà Thơ Qua Quang Tuyến gì đó của anh.
Bây giờ em chỉ lối cho anh tư duy trước rồi sau đó chỉ cách viết câu cú thơ sau. Anh hãy đọc lại bài này:

THẾ MẠT THI
(In memoriam Diễm Châu)
Cầu vồng mọc trên biển máu
Những tảng mây hồng thủy lênh đênh
Sấm động rền vang
Sét đánh bật tung hầm mộ đá
Adam choàng tỉnh
nghe vọng về từ cõi xa
CHO CON BA ĐIỀU ƯỚC
BOM ĐẠN
TÙ ĐÀY
N G H È O Đ Ó I

Rồi so sánh với bài này (thơ kiểu “Không-Có” của T.C. Nguyễn)

Ngày xưa đất nứt khói ra: giặc Ân đến
Trời chớp lửa đỏ: Thánh Gióng hiện thân
Mấy đứa bé hát: bĩ cực thái lai vận
Cầu vồng mọc trên biển máu
Những tảng mây hồng thủy lênh đênh
Sấm động rền vang
Sét đánh bật tung hầm mộ đá
Xương Rồng hóa ngựa thần
Đũa tiên thành roi sắt”

Chân Phương choàng tỉnh nghe vọng về từ cõi xa
CHO CON BA ĐIỀU ƯỚC
Học tư duy
Học viết
Học làm thơ
= = = = = = = = = = = = = =

Anh có thấy cách tư duy ấu trĩ kiểu Thánh Gióng Phim Chưởng, Tề Thiên, Trư Bát Giới… kiểu mẹ kể cho em bé mỗi đêm ở bài này không?
Nói ít ít cho anh hiểu, nói nhiều quá anh lại bảo lạc đề. Nếu hiểu và thấy đúng thì đừng viết mưa hoa hồng, trăng tinh huyết xảy ra và Khải Minh xuất hiện. Mà hãy viết thử một vài câu cho Khải Minh chấm hòng Thơ khỏi có thế mạt.

Khải Minh

PS. Anh vui lên, Khổng Tử còn lưu danh đến anh hôm nay là tại vì ngày xưa đã bị học trò kiêng ra chợ và nghe chúng chửi rủa vài trận từ đó mới khôn ra và trở thành Đấng Vạn Biểu Thế Sư của anh.