Du Tử Lê: Dăm bài thơ, mới.

Du Tử Lê

Dăm bài thơ, mới.
 
 
 
“Cách tân ngôn ngữ không phải là một trò chơi giải trí. Con người băn khoăn trước sự bất cập của lời: đời sống mỗi cá nhân mang nhiều bộ mặt khác nhau, những kinh nghiệm và thể nghiệm của họ là bất tận. Hãy hỏi chính bạn xem: hạnh phúc nào của bạn, khổ đau nào của bạn, nỗi nhớ thương, sự căm giận nào mà không lớn hơn bất cứ một từ ngữ nào đang tìm cách diễn tả chúng?
Vì vậy, chữ trong Du Tử Lê, cũng như ở nhiều nhà thơ khác, thay đổi theo thời gian: một mặt, chúng là tấm gương soi của đời sống đương đại; mặt khác, bằng vào tài năng riêng của mỗi nhà thơ, chúng mang lại những nội dung mới, động lực mới, cho xã hội mà ta đang sống.”
 
Nguyễn Đức Tùng
(Trích sách “Với Du Tử Lê, đời sống trở nên thơ mộng hơn”,
 NXB Tự Lực, California 2007)
 
 
 
 
TÌNH YÊU THỜI A CÒNG (@,)
 
tình yêu thời a còng
mặt-bằng-tôi rớt giá
chứng khoán cũng trôi sông.
tôi chạy cò quá khứ.
 
tôi nhìn tôi treo cổ
giữa lưng chừng cơn say.
đêm xô dài tiếng mớ.
phố rùng mình. bó tay.
 
người phồng căng nước biển
trái tim cũng tân trang.
tháng ngày hoa plastic.
tôi-hoành-tráng-xe-ôm.
 
tình yêu thời a còng:
tôi-ngoài-luồng-chấm-com. 
 
 
KHÔNG LÂU ĐÂU: TÔI SẼ BIỆT, LY. TÔI,
 
ồ! tuyệt tác / thiên nhiên / pho sách lớn:
sông dạy tôi tóc mẹ vẫn chưa vui.
núi ký ức bốn mùa mưa. nắng. thúc
ngày nâng niu từng góc nhỏ em, ngồi.
đêm bảo dưỡng nụ hôn tôi đã gửi – –
(chim đem đi: làm lễ tạ ơn người!?.)
 
ồ! tuyệt tác / thiên nhiên / pho sách lớn:
lá dạy tôi nghiêm, cẩn nhé: thân. tâm.
mây bất trắc như cuộc đời xấp, ngửa.
chiều âm mưu trăm trận bão truy tầm.
gió điên tiết lua hàng cây rách, nát
người bao dung che ngọn-nến-tôi-xanh!?.
 
ồ! tuyệt tác / thiên nhiên / pho sách lớn:
không lâu đâu! tôi sẽ biệt, ly. tôi.
người sẽ lớn và, chim trời sẽ nói:
– biển khôn cùng! mọi thứ sẽ quên. nguôi.
rừng trở lại từng đêm. khuya sẽ hỏi:
– hạt mầm sâu: liệu sẵn chút hương. môi.
 
vâng. tuyệt tác / thiên nhiên / người / bé dại.
em dạy tôi thương, nhớ (ngỡ chưa từng – -)
đất chưa lập và, thiên đàng chưa dựng.
chỉ có em: tặng phẩm của tôi. riêng.  
dẫu khánh tận: một mai nhân loại chết:
– từng đơn bào (thương, nhớ) vẫn thiêng liêng.
 
chào tuyệt tác / thiên nhiên / đừng lý giải:
 – mất hay còn chưa hẳn khác nhau đâu.
 
 
EM KỲ QUAN THỨ TÁM /
MÂY PHÓNG SINH LỜI NGUYỀN /
và, nlvỵ.
 
tóc che rừng mùa đông
lá tận tình phát tán
những nụ hôn lao lung
trôi. nõn. vùng kết án.
 
treo ngược thời tiết xanh
người xững. im. cáo buộc
tường trắng. đàn. giao tranh
những ngọn đèn tự sát.
 
mưa giảng kinh điêu linh
đêm gieo mầm cứu khổ
cửa khép từng thớ. câm – –
gió hàm hồ chụp mũ.
 
vực sâu tìm tiếng hát.
kệ sách vươn tay ôm.
nhân quần / hoa / độc dược.
núi khuôn mình tai ương.
 
sóng lăng loàn thối lui.
tôi quàng vai định mệnh- –
cùng linh hồn rong chơi.
biển nói, cười thân thiện.
 
em: kỳ quan thứ tám.
bình-minh-chim. thiếu đôi.
lá xây đài kỷ niệm – –
giữa vườn khuya. biếc. môi.
 
em rớt vào đời tôi.
thiên thần dang tay đỡ.
hạt đêm tìm tôi rơi.
trang mạng chờ thiết kế.
 
chúng ta ngoài khí quyển – –
tình yêu khuất nhân gian.
người hiệp thông tối / sáng.
mây phóng sinh lời nguyền.
 
suối cưu mang đời sông.
ngực em là, vú mẹ.
giữa ruộng, đồng hư không:
núi tự thiêu thân, thế.
 
từng con chữ bước ra:
– từ cõi tôi-bí-mật!.!
 
 
California (June 08.)
Du Tử Lê


Bài đã đăng của Du Tử Lê

Không có phản hồi/No comments

Comments feed for this article