Lê Vĩnh Tài: Năm bài thơ

Lê Vĩnh Tài

Năm bài thơ

 

mặt nạ 1

ta đã đi ngang qua nhiều biển

vẫy vùng suýt chết

thằng đàn ông nhìn em ánh mắt màu mật ngọt

giấu sau bản tình ca những chiếc mặt nạ

sau khi vẽ lên bầu trời một vòng tròn của khói

 

người đàn ông yêu người đàn bà

sao phải mang mặt nạ?

làm gì có một người đàn ông yêu một người đàn bà

khi bây giờ người ta chả mấy khi yêu nhau nữa

chỉ một lần trong mưa

mặt nạ người tan rã

        em muốn ta mang mặt nạ đi đâu?

        ra khỏi xứ sở người buồn tẻ

        không ai yêu mình cả

        biển như là mặt nạ đang bơi

 

ta mang về chiếc mặt người

hồi ức ngày xa biển

 

mặt nạ 2

biển đè ta ngã

cơn bão cấp mười ba

chàng thi sĩ vừa đọc xong phân tâm [không biết với ai]

chữ chưa sinh ra

lời nói ngồi phơi nắng

mặt nạ đang nhắm

hai mắt còn màu đỏ

mơ về chiếc ao nhỏ ở nhà

để sắp đặt một bông hoa

súng tím

 

im

gõ và gõ

một ngón tay

lúc lắc chùm chìa khoá

sau đó chùi giọt nước mắt

đang lăn

 

có một chiếc mặt nạ đang cố giữ thăng bằng

 

mặt nạ 3

không phải dấu chân địa đàng

sáng nay có người ra khỏi nhà rất sớm

vì có người thức dậy sớm hơn

mang chiếc mặt nạ [buồn]

như khói…

 

mặt nạ

 

chữ m

chữ ă

chữ t

 

chữ n

chữ a

 

không sắc không huyền không dấu

những ngôn ngữ co dãn

như chú cá đang bơi

những ngôn ngữ chim trời

đang bay trên đầu lưỡi

 

anh muốn cắt ghép năm chữ cái từ mặt nạ

làm năm bài thơ

dịu dàng mệt mỏi

nhưng cái chữ duy nhất này

nó làm anh đánh vần không thành mặt nạ

anh đánh vần thành chữ mất nhau

có một điều gì tan rã

có một ngày gì chia xa

một con ngựa cứ phi đến

khi gục ngã

nỗi [buồn] mang gương mặt em

thành mặt nạ thời gian mệt mỏi

từng đêm từng đêm

mặt nạ [buồn] không ngủ với cơn mơ

trong giấc mơ có một nỗi [buồn]

ta gọi tên em

mặt nạ ơi mặt nạ dịu dàng

 

không mơ hồ như gió

không vỡ nát như mây

mặt nạ [buồn]

trong veo rượu trắng

 

chỉ một giọt rượu này

mặt nạ ơi say quá

nguyệch ngoạc những tấm bích chương

vẽ lên tường

mắt em ngày cung An Định

 

mặt nạ 4

mặt nạ này

mặt nạ

hai mắt em là mặt trời

chùi vội

 

mặt nạ cười

mặt nạ

anh đớn đau những lời không nói

tuôn qua cổ họng như một tràng đạn

những câu thơ anh đọc cho em

quyền được rơi mặt nạ

14.6.2008

 

Ngang qua festival thơ, 2008

tặng Phạm Nguyên Tường

 

1.

phải chịu đựng, chịu đựng, chịu đựng

những câu thơ này, những ngày tháng này

như vết thương khi ta đi qua bóng tối

 

phải chờ đợi, chờ đợi

đời sống như căn phòng đóng kín và chúng ta lõa lồ trong đó

ly rượu bỏ dở

chiếc áo em tuột khỏi vai

ngày tháng chạy dài

những trận đánh ngôn từ không dứt

ngôn ngữ không hòa bình (*)

———–

(*): “theo một lý thuyết, từ đầu tiên

cuả nhân loại có lẽ là “đừng!”

quản lý một đàn con mất dạy

bà mẹ tiền sử cứ phải “đừng!”

đừng bỏ món đó vào miệng!

đừng trèo lên cành cây đó!

đừng đánh thức ba mày dậy!

 

cách đây 150.000 năm, mục đích chính

cuả ngôn ngữ là cấm đoán. Hiện nay,

ở vài nước trên thế giới, mục đích chính

cuả ngôn ngữ vẫn là cấm đoán (Đinh Linh)

————-

những câu phức của Huy ta đọc ngày về Huế

như thể

kinh thành rêu phong đã không còn lãng mạn

không còn câu đơn giản

những câu thơ bây giờ như súng đạn

nhắm vào tai

 

những câu thơ lúc này cho ai

thành phố suốt đêm nằm xuống

xin lỗi

chúng ta đã bắt những câu thơ điên cuồng phá sức của mình

miệng & ngón tay mệt lả

trong tầng hầm xung quanh toàn đá

những người xa lạ

đang giành nhau cô đơn

hay giành nhau làm cô hồn

xõa tóc đeo râu nói cười mặt nạ

dang tay bắn ná

con chữ vo viên mà mất mạng người

 

những đứa xếp hàng đi rồi

còn lại kẻ ngồi cười

cà nhắc theo từng chữ

cà nhắc vào quá khứ

ai dám bắn súng lục vào quá khứ?

vào nỗi buồn viên đạn lạc Chân Mây

 

2.

[quá khứ

những mặt người không còn hy vọng gặp lại

chỉ là đống gạch Mỹ Sơn

ngày em oán hờn

kiệt sức đổ dài dưới nắng

 

quá khứ

chỉ là chiếc xương cá bây giờ em khai quật

im lặng

đâm vào chiếc bóng xì hơi

đang lấy thịt đè người

bị gai đâm trong cỏ

 

quá khứ

ai đã tách đôi nó cho khỏi rỉ sét

ai rút ra nhu nhú đóa sen

sau khi ngắm khe nước màu nâu nhạt

ai? Không ai. Hoa sen trắng làm gì

những trang kinh Minh Đức Triều Tâm Ảnh

mang nỗi buồn ngậm miệng Trương Chi

 

quá khứ

con sông Thơm ai loạng choạng hai lần

ai trả giá dang hai chân ngựa chạy

ai uống nước khúc quanh

ai đầm mình vũng cạn

ai câu thơ hết hạn, trời ơi…]

 

3.

thành phố mệt và không buồn cử động

như đang mang thai

dưới sức nặng cuả chiếc rễ cây hơi dài

đâm qua sương mù

làm thành phố đau hơi lâu một chút

 

phải chịu đựng, chịu đựng

thành phố đang mang thai

những đền đài đang sờ tay lên bụng

trong bụng có trẻ con

không có oán hờn

không kiệt sức đổ dài dưới nắng

 

thành phố bao nhiêu năm im lặng

đang reo mừng đứa con.

 

Tây Nguyên, 16/6/2008

Lê Vĩnh Tài

 

 


Bài đã đăng của Lê Vĩnh Tài

3 phản hồi/comments

Comments feed for this article

Làm sao ra khỏi xứ sở buồn tẻ?
Ra khỏi làm sao được, khi đẻ ra, con người ta đã há miệng khóc? Chạy đi đâu mà trốn, khi tuyến lệ nhân lọai chưa bao giờ thoái hóa đến triệt tiêu như cái đuôi thành xương cụt!

Lê Vĩnh Tài nói chơi…

Chứ sao nữa! Em (Ô la la, em, em nào mà không có thơ, em nào mà không mary sến thì thơ đến chết tức chết tưởi ấy chứ) là Buồn! Buồn, thì mới thành Em! Mặt nạ, đeo vô, nếu không đeo mặt nạ, sẽ đeo gông mất!
Nhưng cái nỗi buồn Trương Chi từ câu kệ Triều Tâm Ảnh, hình như là, dường như là, là cộng đồng cả một Khối Em!

Tôi hiểu một cách mơ hồ (mơ hồ, có khi lại được việc hơn là rạch ròi từng nhát cắt một) nỗi buồn đa đoan của những người đang sống, ngậm miệng, ngậm miệng, là cả tôi nữa!

Đọc Lê Vĩnh Tài nhiều, nhưng vẫn cứ thấy ít!

Mà đừng hòng trốn chạy nỗi buồn!

ĐaMi

ĐaMi ơi,

Đôi khi ý muốn “nổi loạn” lại bắt đầu từ những cái rất phi lý, vì thế mà nó rất mơ hồ… Đấm vào không khí, mơ hồ để không “trầy xước”, nói mãi mà vẫn như không nói gì. Tối tăm một chút, im lặng một chút dễ thành một thứ “lặng im vô lý”, nhưng không như vậy thì chúng ta sống và viết như thế nào? Giằng co một chút giữa lúc mọi thứ đang ngày càng chật hẹp, ai nói sao thì nói miễn là mình chưa tuyệt vọng, vẫy vùng tồn tại, là vui lắm rồi. “Thành phố bao nhiêu năm im lặng/ đang reo mừng đứa con.” Liệu có cái hy vọng nào cho “đứa con” sau này sẽ mở miệng ít mơ hồ hơn như ĐaMi mong mỏi không? Chắc là cứ hy vọng vậy.
Còn nỗi buồn, sao mà tụi mình phải trốn. Nó làm cho ta “trở nên” con người, với những vấn đề cuả chính chúng ta lựa chọn.

Lê Vĩnh Tài

Đồng ý với anh, nỗi buồn giúp ta lương thiện hơn! Nhưng, có nhiều, và rất nhiều khi, nhân lọai này sợ lắm nỗi buồn! Sự lặng im, ở một mức độ nào đó, cũng là nổi lọan. Vẫn mong đọc được thơ Lê Vĩnh Tài nhiều hơn một chút! Đọc, để thấy mình không tuyệt vọng!

ĐaMi