Một Danna: Nét chăn

Một Danna

Nét chăn

Một Danna là bút danh của Vũ Hiệp, một nhà thơ trẻ và người suy tư luôn phiêu lưu (…) Thơ của anh là một lập ngôn mang nhịp điệu của đời sống thật cho quan niệm triết học mà – theo ý của nguời viết bài này – anh đã phát hiện ra như diễn giải thích hợp nhất cho những trực cảm của mình: triết học giải kiến trúc (deconstructionism), mà đại biểu gây ấn tuợng nhất cho anh là Jacques Derrida.

(…) Một Danna muốn bắt ngôn ngữ phải có thêm chiều kích, bắt bài thơ trên mặt giấy phải vang lên cùng một lúc những tiếng nói khác nhau. Anh đã viết thơ trên chiều thứ ba của không gian, đã ráp chữ với chữ, chồng câu trên câu, lợi dụng cách đọc mập mờ, đa nghĩa…

(…) Anh không tự khoanh cho mình một giới hạn về cấu trúc, hay về đề tài; anh chỉ đặt bút xuống viết một từ đầu tiên, rồi tự nó, hiện diện cùng lúc như một ký hiệu trên giấy, một tình tự con nguời, và một âm thanh đa nghĩa, sẽ sống dậy, và sự sống của nó, hành trình của nó, tạo ra tác phẩm, mà Một Danna chỉ là tên nguời chấp bút.

Cuối cùng, hãy để Một Danna tự nói về tác phẩm của mình, một lý thuyết mà hiểu xa hơn, nguời ta thấy tàng ẩn giấc mơ sáng tạo:

“Cái mà tôi muốn nói ở đây là vô số các hiện tượng, trạng thái của tâm hồn con người và thế giới chưa được định danh, như vô số lỗ đen của vũ trụ. Và nhà thơ phải cảm nhận thấy các tồn tại đó để biến chúng thành hiện hữu, để định danh chúng thông qua các hiểu biết có sẵn về ngôn ngữ. Tức là ở đây, kí tự mới chắc chắn là những vết mờ (trace – theo deconstruction) từ các kí tự đã biết, và chỉ có vậy thì người khác mới cảm nhận thấy cái khái niệm được biểu đạt qua kí tự mới này.” (Tuyên ngôn về thơ)

Trần Thiện Huy

(Trích “Điểm ‘Blog’ MỘT Danna – đôi điều cần nói về văn chương Blog”, damau.org 30/5/2008)

 

 

NÉT CHĂN

“…Trong giấc mơ tôi thấy một phụ nữ rất đẹp. Nàng nằm trên giường, vội trở mình mở chiếc chăn đắp nhưng không để cho tôi thấy thân hình nàng mà để cho tôi nhìn thấy chữ “d” in trên khăn vải trải giường, chữ “d” mà tôi đã viết theo thư pháp, nó dài và mỏng manh như triển vọng của chúng ta vươn tới trí tuệ cao cả
(Thư của Walter Benjamin gửi Gretel Adorno)

.

…D…

DẬP DỜN…DỒI DÀO…DAI DẲNG…DÂNG DÂNG…

Ngay lúc này tôi thấy sóng DÂNG,

những nét cong kéo hồn ra biển cả.

Đêm bạc đầu gió động trên da

bọt va vách đá

mòn thành chữ “a”.

Âm “a” ngoi ngóp cổ vực sâu

mùi tóc đen che mất nửa phụ âm đầu

không thể tạo thành từ, câu… Đến tận

cùng hân hoan vẫn

lo lắng. Rên âm “â”

ngộp ngạt. (vì không thể tạo vần

với nguyên âm “â”)

Những trinh âm trong đêm,

những nét mềm đứt gẫy

rơi trên chăn

mồ hôi mặn…

.

Ngay lúc này tôi không thể tạo tiếng kêu

vì nguyên âm rơi rời các kí hiệu.

Phụ âm “d” vật vờ trong vô thức

mong chắp hình với một nét sơ âm,

nền bào ảnh của bức thư pháp câm

là tiếng xoáy dài từ cánh đồng của Van Gogh.

Vào vùng cỏ mọc

nghiêng như tiếng gió nhẹ cối xay.

Nhưng âm này

vẫn không phải là tiếng,

chỉ mập mờ trên miệng

như nét kí tự vu vơ.

Tôi kiên trì kí âm tiếng thở.

.

Ngay lúc này tôi lấy bút vẽ cấu trúc giấc mơ,

kết nối dật dờ những kí ảnh

viết thành văn ngữ.

Giấc mơ câu chữ.

Tôi đã có thể nói tiếng mơ!

Là tiếng bản năng hé mở,

hú tiềm âm không mảy may hãi sợ

ngạc nhiên “ơ”.

.

Khi tiếng mơ vang lên trong vô thức

tôi biết mình đang sống thế giới thực. Từ

những kỉ âm riêng tư,

những ảo hình quá khứ,

những diễn sự vị lai,

chắp nối lại, xen giằng cấu trúc.

Tôi tìm một từ mơ, sờ vào, tưởng là thực,

nhưng bất ngờ tan bóng chữ ra xa.

Một nét khác biến hình rất lạ, chạy đến

rồi uốn dải êm êm,

múa may trên chăn đệm.

Điệu đẹp quá, tôi chạm vào chỉ còn lại vết dơ dơ.

Tôi hoang mang đâu thực đâu mơ?

Những nét chữ đây rõ ràng là thực,

sao biến vô thường mất dấu như mơ?

.

Tôi giật mình:

– Ta làm tình với nét chữ?

– Không! – em trả lời – với nét chăn.

.

N_É_T_C_H_Ă_N

…HCCENĂTCHÉNCÉTĂNTÉCCNĂHHHÉTEENCHECĂNNTTCEĂHĂĂEEEETTCCHĂENNHT…

CHÉN HÉT CĂN

.

CHÉN

Đây CHÉN rượu tôi đổ trên da,

em lấy bút lông hòa thành nghiên mực

vẽ lên chăn những phi hình ảo tướng.

Thập mục đồ biến hình tròn suy tưởng

sức sừng ngưu đâm thủng màng vô minh

mất dấu trâu, mất cả tướng mình

chỉ còn lại hư không tịnh dục.

Quay lại đời với mùi hương sực nức

tiết ra từ bản gáy đê mê,

mùi rượu hương thấm lan kinh kệ

nét chữ nhòa tụng những tiếng nhơ nhơ.

Thoáng âm rên ngắt ngang cung mõ

giật kinh thần thoát giọt kinh tinh.

Trên môi chăn hoen dấu âm tình,

ôm sóng biển phơi mình bất tận.

Trôi nổi mê man,

mặc ngày qua đêm nhãng,

mặc tháng năm tan…

.

HÉT

Tôi muốn HÉT nát bầu trời chăn

cho thỏa thê đến khi sóng ngực lặn.

Ngực chăn oằn dâng thủy triều dựng

cột sóng lòng quét sạch sự sống nhân gian

cuốn trôi những lo toan

dập vùi tâm tư lãng mạn

chỉ có nỗi ham mê trập trùng biển cháy

sóng đỏ phừng phừng đốt xém mặt trời say,

tiếng khát kêu làm núi cao nứt đổ

đáy vực tràn nham thạch nhấp nhô,

địa ngục sâu giật mình rung chuyển

sập cột trời tan nát chốn thần tiên.

Ba cõi tâm tiêu điều những suy tưởng

kí biểu vạn năm cũng bị nướng cháy tàn.

.

CĂN

Thiện CĂN ở tại lòng ta,

chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.

Cuộc vui tan hợp nay mai

chữ duyên ẩn hiện địa thai cõi đời.

Chữ yêu hiển hiện khắp nơi

mà sao truy đuổi bóng lời vô viên.

Chữ tình che lấp cơn điên

khát khao nhục dục không biên giới đời

kiếp qua kiếp đến chơi vơi

trầm luân si khổ không rời nét chăn,

là duyên dục nhiễm tháng năm

dù cho mất chữ vẫn hằn vết mơ.

Nét chăn ghi nghĩa câu thơ

tặng riêng ham muốn nàng thơ đáy lòng.

Dù dâm dục vẫn sáng trong,

dù là ảo vết trong lòng mãi yêu.

.

Tấm yêu kiều

dẫn tôi vào mê lộ chữ nghĩa. Lục

kí tự nhục dục

còn rớt vết trong những ngăn

chăn. Còn sót lại

tiếng kêu điên dại.

Tinh.

Túy. Trùng.

Trập trùng biển say va

đập sóng da

vào miền ngữ nghĩa lạ.

Mùi hương bay thoảng qua

gởi đam mê bất chợt.

Dòng biển nóng ngầm chảy không ngớt,

sục sôi con tinh kí tự

ẩn chứa hoài bão suy tư

xuất dài theo thế kỉ.

Những kiếp đời phong ba ngạo nghễ

rồi cũng về với tấm chăn.

ở đó chiếc xe kí tự lăn thỏa thích.

Bởi ngôn từ chính là ham muốn.

Ham muốn được kêu la.

Ham muốn được hú.

Hú rên những kí tự.

Và đây là giấc ngủ

anh bình yên chìm trong tiếng em ru.

Tháng năm qua ngược xuôi người thế lữ

khách trần gian rong ruổi cuộc tiêu dao.

Những trận vui thoáng hắt bóng hoa đào

kiếp diệu bào khói bay chớp mắt

ngoảnh mặt lại vết buồn vui biến mất

chỉ còn lại mùi thơm người thật

thoát thai từ những giây phút hân hoan.

Dù phát ngôn luôn là những dấu bất toàn,

dù kinh thơ viết hỗn chằng móc loạn,

dù kiếp người chỉ là một giấc chiêm bao

nhưng chiêm bao cũng tạo từ kí hiệu.

Vẫn sống với giấc mơ yêu

vì chữ yêu đã là kí tự.

Và cuộc đời chỉ là những tâm tư

không thực không hư.

Tháng năm qua không có gì bất tử

Chỉ nỗi đam mê nuôi sống nhựa đời.

.

Saint Petersburg, tháng Năm 2008

Một Danna


Bài đã đăng của Một Danna

Không có phản hồi/No comments

Comments feed for this article