Lê An Thế: Bốn bài thơ

Lê An Thế

Bốn bài thơ

 

Tác giả Lê An Thế với tôi chỉ mới khai sanh được 16 tháng, từ ngày 12/1/2007, trên trang mạng damau.org, rả rích ở đó cho đến nay, và cả trên các trang tienve.org, diendan.org…

Ngay sau vài cú bị sang chấn bởi "hàng tá thơ không thể nào từ trên trời rớt xuống”, tôi chia sẻ – khi qua phone giữa giờ làm việc, lúc sau những ly rượu chát cả buổi chiều sâu – với nhà thơ Thường Quán, biên tập viên damau.org để khẳng định rằng, đấy là một trong ba tác giả (hai người kia: Đỗ Lê Anhdao và Nguyễn Đức Tùng) nổi lên như đại diện thơ đương đại Việt Nam hải ngoại trong 5 năm nay. Vâng, 5 năm mà dường như thi ca hải ngoại bị ngủ quên trong một danh sách “chậm phát triển” muốn thuộc lòng với đầu bảng là những Đỗ Kh., Thường Quán, Phan Nhiên Hạo, Đinh Linh, v.v…

Khi Hội Luận vừa nhóm họp, một trong các địa chỉ xanh là Lê An Thế. Với một tòa soạn mới mẻ, nơi anh hội đủ cả “hai tiêu chuẩn hồng-chuyên”: là bạn tốt, là tác giả tốt. Nhưng Trời không mấy khi chiều lòng đám văn sĩ múa may chốn hạ giới: Hôm nay, nhà thơ mới tham luận bằng thơ được; trước đó anh cáo lỗi bận sinh kế và bận… làm thơ. Làm thơ với bút danh Lê An Thế.

(Đỗ Quyên)

 

 

Phổ thơ Nguyễn Đức Sơn bên bờ hồ Hoàn Kiếm

 

ta đợi một hôm thật thảnh thơi

leo lên trời

ỉa *

 

Nguyễn leo hơi cao

thế kỷ này

cứt vẫn chưa rớt xuống.

 

——-

* thơ Nguyễn Đức Sơn, xuất hiện trước 1975, tôi không nhớ tựa đề

 

 

Nghệ thuật mở một cánh cửa

 

tôi thèm trong bàn tay này là một hạt kê

90% sự tưởng tượng còn lại

tôi trải lên mặt bàn

thành một bản vẽ của thế giới ảo

 

qua cửa kính của một góc quán cà phê

nơi những biến động trên một tờ báo

đã kết thúc theo chiếc giày cao 7 phân của em

bước vào thế giới của Trung Quốc hay Nam Mỹ

 

lúc tôi mở cửa

những con thú đã bị ăn thịt bây giờ bám vào đôi chân của em

trước sức phản chiếu của nắng

đó là một mảng da

có thể làm vỡ tôi một lần nữa

 

 

Vẫn một cái gì trông trống

 

chẳng có một đồ vật nào trong phòng kín này

ập vào thân thể

chẳng có một khoảng trống nào

nhích gần hơn thế nữa

thế mà tôi tiếp tục vỡ

như tai nạn

trong một trái bong bóng

chạy vụt ra khỏi đầu

nơi những viên thuốc valium bỏ lại

một cái chai đang căng phồng

 

 

Không thể đánh tráo chai rượu thành một dòng sông

 

không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông

tôi nghe nhiều đến mức

không thấy sai không thấy đúng

 

đặt dòng sông ấy trước một chai rượu

đâu cần tắm

tôi có thể uống rượu hai lần với cùng một cái ly

 

 

Tháng 5/2008

Lê An Thế


Bài đã đăng của Lê An Thế

Không có phản hồi/No comments

Comments feed for this article