Nguyễn Đình Chính: Hai bài thơ

Nguyễn Đình Chính
Hai bài thơ

 
 
TQ 2008
            
 
ngũ sắc bà bà (hoa chứ không phải yêu quái)
ngoi lên từ bùn lụt
hút chết kinh hoàng.
lấm như ma vùi im thít đếch xoè váy (xoè cánh) ra được nữa
 
bà bà có chiêu gì ghê gớm
trúng chưởng nhà thơ chán xơi nhàn nhạt
nổi cơn lên đồng ăn vã muối ớt
em ngũ sắc
anh ngũ sắc
ta ngũ sắc mày ngũ sắc chị ngũ sắc ông ngũ sắc bà ngũ sắc cô ngũ sắc dì ngũ sắc ca ve ngũ sắc và cả mi nữa mi (zê) mi cũng ngũ sắc ngũ sắc
tuốt luột ngũ sắc
nô nức lên đường (cũng có thể lên giường)
phen này nhà nghỉ… cháy
 
giao hợp đi đồng bào ơi
phóng đạn tinh trùng
săn lùng tổ quốc
 
cột mốc trớ trêu bên đường
tổ quốc
 
thằng nhóc chăn bò con rơi
tổ quốc
 
đỉnh đồi lơ mơ nấm mồ
tổ quốc
 
gió hoang gào rú rách trời
tổ quốc
 
mi (zê) săn lùng
 
tổ quốc bị thương lê lết
trốn trong cây hoa ngũ sắc
 
lặng im
 
nhìn…
 
 
—-
 
*) Ngũ sắc là hoa cứt lợn; miền Trung vừa rồi khốn khổ khốn nạn vì bão lụt
 
 
 
Cục cứt thơ
 
 
cớ sao thơ mi không có đôi cánh để… bay
e mé mày
bay lên bay ngang bay xuống bay vào bay ra bay tà tà bay là là bay vút bay vọt bay ngửa bay xấp bay bổ nhào nhào bay bay bay
bỏ mẹ (thơ giống tàu lượn)
 
tiêng rên phì phò bên đường bông hoa đồng nội
lén lút bán mình nhà trọ nghênh ngang 
tiếng thở dài người tù oan sai hai mươi năm đập đầu song sắt
mùi thối con sông thành phố
bộ xương người đợi chết (bệnh ết) 
câng câng mặt thằng đại gia ăn cướp
(ăn cướp chứ không phải ăn cắp)
trí thức cụp tai
ngòi bút trượt dài sợ hãi
sự ngạo mạn trống rỗng lên ngôi
và quả đấm rình mò
 
vì thế thơ mi (zê) đành bò len lén
vì thế thơ mi (zê) lê la hành khất
áo vá bụi đời đôi giầy sục cứt
lấm lét ăn vụng đói nghèo (ăn vụng chứ không ăn cắp)
lổm ngổm vỉa hè rống lên ông ổng
phọt ra ồng ộc ngộ độc mắm tôm (thổ tả)
 
thơ đứng về phe nước mắt (trên cả tuyệt vời)
nhưng… cẩn thận nước mắt (cá sấu)
nhân văn thời nay không xài nước mắt
nhân văn ăn nhậu tối ngày
nhân văn cười ruồi lặng im
 
ối thơ ơi là thơ
 
cục cứt nát bay đi đâu bay giờ
cục cứt nát chỉ có chóp
cục cứt nát thì làm gì có cánh
 
à ơi
cục cứt mày ngủ cho ngon
đêm nằm mơ mớ dịu dàng
mọc ra đôi cánh nhập nhằng chập cheng (xò ri) mọc ra đôi cánh nhịp nhàng là nhịp nhàng bay lượn thờ lôn (hồn thơ)
 
ạ ời… ạ ơi
trong cái thế giới bị là phẳng này khó chơi quá.
 
 
 
 
Hà Nội, tháng 3/2008
Nguyễn Đình Chính

 
 
 


Bài đã đăng của Nguyễn Đình Chính

4 phản hồi/comments

Comments feed for this article

Khi ta đọc

“cột mốc trớ trêu bên đường
tổ quốc

thằng nhóc chăn bò con rơi
tổ quốc

đỉnh đồi lơ mơ nấm mồ
tổ quốc…”

và sau đó

“giao hợp đi đồng bào ơi
phóng đạn tinh trùng…”

cả TQ nữa, không rõ là viết tắt Tổ Quốc hay Trung Quốc thì có lẽ Nhất Vương sẽ bớt nóng.
Trong thời buổi mà cả nước làm thơ, tha hồ hoa thơm bướm lượn rồi, vả lại

“trí thức cụp tai
ngòi bút trượt dài sợ hãi
sự ngạo mạn trống rỗng lên ngôi
và quả đấm rình mò…”

gợi nhớ

” Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn..”

của Nguyễn Duy ngày nào thì NĐC có mệt mỏi kêu to:

“ối thơ ơi là thơ…”

và,

“cục cứt nát bay đi đâu bay giờ
cục cứt nát chỉ có chóp
cục cứt nát thì làm gì có cánh…”

thì “cục cứt thơ” của ông cũng nên để lại trên Hội luận.

Lê Vĩnh Tài

Đọc hai bài thơ của Nguyễn Đình Chính một lượt rồi lại phải đọc lại, đọc lại nữa.

Trước tiên nó không phải “giả sơn” như đã có lần Nguyễn Hữu Hồng Minh nhận xét về thơ Hoàng Hưng, cũng không phải làm bằng cái gọi là “công nghệ Trần Dần”, tức là né hiện thực, chui vào “laboratoire des mots” như các thi sĩ “hậu hiện đại” bây giờ…
Về cái sự “hư vô” của nó thì gần với nhóm thơ “Mở Miệng” Sài Gòn, nhưng thử hỏi: thời nay còn công cụ đập phá nào “hữu hiệu” hơn sự “hư vô”:

“trí thức cụp tai
ngòi bút trượt dài sợ hãi
sự ngạo mạn trống rỗng lên ngôi
và quả đấm rình mò …”

Thơ không còn trên mây để đeo chữ thọ sau đít nữa, nó dám sà xuống đống cứt để nhận diện một thời đại “đồ đểu” đang chế ngự khắp nơi nơi.
Thơ cũng không còn “ú ớ”, lấm lét, ngó trước nhìn sau, mượn mầu chữ nghĩa để ăn bổng lộc hoặc “đánh đĩ tâm hồn” nữa.
Nếu dùng chữ “văn cách” của Trần Dần thì thơ đã có …”thi cách”.

Đó là thứ thơ Nguyễn Đình Chính đang nhằm tới bằng nỗ lực đổi mới “âm điệu” – một cố gắng cách tân không mấy thành công của cả một “sư đoàn thơ” hiện nay.
Mừng lắm thay!

Phù Vân

Thời nay, đến cứt con cò còn là “cứt đểu” nữa là! Bạn Nhất Vương không nên quá nóng giận. “Cứt thơ” là thứ thiệt thì vẫn hơn “vàng thơ” mà là vàng đểu! Cứt, theo Mao Trạch Đông, còn tốt hơn cả trí thức. Thế thì có gì ta phải mặc cảm khi nhà thơ ví thơ (mình) với cứt. Ví thơ mình chứ có dám ví thơ ai đâu.
Buồn làm chi, em đưa anh về bên kia sông Đuống / Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ / Bây giờ ô nhiễm nặng / Mùi sông bốc lên còn kinh hơn cả cứt.
Chào mừng “Cục cứt thơ” của Nguyễn Đình Chính! Thơ thật thà vẫn hơn thơ giả dối.

Hô Nhát Bùm

Kính thưa nhà văn Nguyễn Đình Chính,

Thơ anh cay đắng quá! Chua chát quá! Đầy bất trắc và khủng hoảng lòng tin kinh khủng. Tôi chưa có cơ hội đọc nhiều bài thơ gần đây của ông nhưng tôi thích “dáng thơ” của ông thời trai trẻ hơn, dù thơ thời ấy của ông sự chiêm nghiệm, đánh giá về cuộc sống nông hơn những bài thơ mới (mà tôi được tiếp xúc) rất nhiều. Cả hai dường như là sự đối lập nhau.

Kính thưa nhà văn Nguyễn Đình Chính,

Tôi thích ý thơ của ông, phục cái tấm lòng đau đáu cho quần chúng của ông, nhưng tôi không đồng tình với ngôn ngữ thơ mà ông đang sử dụng. Nó phản cảm quá.
Có thể ông sẽ cười khẩy mà bảo rằng: Những kẻ chối bỏ gọi tên những thứ tục tĩu là những kẻ đạo đức giả. Nhưng thưa với ông, tôi chắc chắn, đến cả những kẻ đang vật vạ ngoài xã hội kia, những kẻ không có gì để mà đạo đức giả, khi nghe đến hình ảnh “cứt” và các bộ phận sinh dục mà ông sử dụng cũng nghển cổ lên trời mà than: “Tao ăn nói tục tằn hơn nó mà sao tao thì vất vưởng còn nó lại ngồi tót lên ghế nhà văn, nhà thơ thế này…”

Thưa nhà văn Nguyễn Đình Chính,

Ngài là người có tư tưởng lớn nhưng cách thể hiện của ngài qua các bài thơ thì đang “nhập nhằng đánh lận con đen” đấy ạ. Phải chăng đấy là sự bí bách ngôn từ của một gã văn xuôi tìm đường lảo đảo sang thơ?!

Diễn Phi