Nguyễn Đức Tùng
Bạn đang xem thể loại Tham Luận.
Khải Minh: Toàn Cầu ~~ Toàn Hội Luận
Đầu đề Hội Luận có hai từ "Toàn Cầu" nhưng chưa ai đụng tới. Một mình Khải Minh đụng chắc tan xác, kéo Chân Phương (CP) vào cùng cho có kẻ thét người cười nhưng chắc chắn không chết ai như lời T.C. Nguyễn.
Và đây bài thơ Toàn Cầu (thơ xóm làng hay thơ đậm đà bản sắc dân tộc đều không đủ lớn) dâng 4 Phương (nhất là Chân Phương và Khánh Phương) để quí vị mở lòng hài hước với những kẻ đã mượn mình làm vui. (Ai cũng biết tấm lòng, tài năng và trí óc của quí vị dành cho văn thơ, nhưng Hội Luận cần có vật tế thần nên đã xẻo một vài chỗ thịt dư rẩt nhỏ bé trên nhân vật của quí vị mà nướng lên cho thơm cho vui mà thôi).
Và cũng một bài thơ Tình vào mùa đông mà châu Á đặt nặng về tình (cảm tính lẫn nhục tính (sắc sex… sắc thì có chuyên gia Vĩnh Phúc, Vĩnh Tài cùng đồng bọn, Sex thì có một loạt tên tuổi bị Vĩnh Phúc và T.C. Nguyễn điểm mặt) thành "Tình Đông"; Châu Âu thì đã thỏa mãn nhục tính phía dưới, Tình chỉ "Còn Lại Cho Trái Tim"; Quí vị nào ở châu Mỹ thì quen chuyện lời lỗ nên thành "Lời ____Mùa Đông"; Ai ở Úc như T.C. Nguyễn thì thơ là chuyện Không-Có, nghĩa là không biết văn chương là gì; Còn ai mê những sở trường của Châu Phi như Chân Phương thì trong đầu chỉ có bóng rổ và chim.
Vĩnh Phúc
Cái chi chi… thơ
Phần 2
NHAN NHƯ NGỌC
Thơ là nhan sắc. (Người xưa chẳng bảo trong sách có mỹ nhân ư?). Nhan sắc không thể bị phỉ báng nguyền rủa. Đặt giới tính lên bàn tênh hênh mà mổ xẻ từng phân ly da thịt hay đem cả một mớ hổ lốn từ kinh nguyệt, phân cứt, tiếng chửi thề bôi mặt thơ chẳng phải là làm cho thơ vấy bẩn tục lụy? Không thể nhân danh cái tôi tự do sáng tạo, không thể núp dưới chiêu bài trường phái nọ kia mà phản thơ, mà làm mất vẻ đẹp của chương, làm lu mờ cái thanh sắc của văn; Cũng không thể vin vào lập luận thơ hồn nhiên, cảm xúc trực hiện mà mặc cho dồn nén ẩn ức (refoulement) mở hoác hận thù ngữ ngôn dung tục.
Bùi Minh Quốc
Trao đổi: Bạn đọc & Hội Luận – 28/6/2008
Lê Quỳnh Mai
Tương truyền rằng, Thơ = Tim
T.C. Nguyễn
3. THƠ - CÓ KHÔNG?
|
Khánh Phương
Thảo luận cùng Tô Lân
Lời Người biên tập:
Tham luận “Thơ đương đại thế giới và Việt Nam - Từ "ngoại vi" trở thành "trung tâm" của tác giả Khánh Phương được nhiều độc giả quan tâm ngay khi mới xuất hiện và nhất là trong tuần qua. Xin được giới thiệu, theo kiểu "cài răng lược", cuộc trao đổi mới nhất của Khánh Phương về các bình luận (đã được đăng trên Hội Luận ngày 24/6) của Tô Lân. Mời Quý vị và các bạn cùng tham gia vào đề tài luôn là “nóng” này trong giới sáng tác và phê bình văn học Việt khoảng 10 năm qua…
+ Khánh Phương: Chào anh Tô Luân! Rất cảm ơn anh đã bỏ công đọc và suy nghĩ nghiêm túc về những vấn đề trong bài viết. Tôi sẽ trình bày xen kẽ những ý kiến hồi đáp, tương ứng với các câu hỏi của anh, mời anh lưu ý theo dõi.
|
Trần Nghi Hoàng
Hoàng Chính
Đôi nét về bản thân: http://hoangchinh.net
Xin gom chung cả 10 câu hỏi trong Thư mời Chủ đề Thơ vào một câu trả lời:
dâm thư hoàng chính
1 - viết trên đồi bellevue
lẩn quẩn trên đồi cao
rừng hoang con muỗi hát
mảnh nhớ gắn vào nhau
cơn thèm lên tím ngắt
Nguyễn Thị Hoàng Bắc - Virginia
- Mặc dù khi được hỏi ”Viết cho ai?”, hầu hết nhân vật nhà dzăng, nhà thơ (nhà thờ), biên khảo, phê bình (lớn nhỏ, cao cấp, chất lượng, béo gầy), hầu hết nếu được phỏng vấn (đài gương soi thấu dấu bèo) đều trả lời mạnh mẽ, (thành thật và không lên gân): “Viết cho chính mình trước hết…” trong số đó, phải kể cả “câu giả nhời” của tôi, cũng tâm đắc, đắc ý, và tâm thế như thế thế. Chưa phải gặp thời thế thế thời phải thế như Ngô Thì Nhậm đâu nhe, nhưng cũng gần gần tới tới rồi đó thôi!
Bình thơ Lê Vĩnh Tài
Lê Vĩnh Tài tự chẩn căn bệnh của thơ tình Việt Nam là “sến”, nghĩa là đa sầu đa cảm và khuôn sáo, bị bó buộc trong những lối biểu hiện nhất định. Rất nhanh chóng, ông đưa được lối cảm thức đương đại vào thơ tình, cái ngẫu nhiên, vu vơ, ít dằn vặt và không lộ ra chủ ý, dòng cảm xúc ẩn kín sau những sự vật tình cờ và cả những suy lý.
2. NGÔN TỪ THƠ
Khi thưởng ngọan một bài thơ, ta thường hút mình vào khoảng không gian có được bằng những ngõ ngách tạo dựng còn lại của tác giả, và biến mình thành chủ thể mặc sức mà trải hồn để tìm kiếm những cảm nhận của riêng mình.
Nhà thơ qua quang tuyến
Để đóng góp kịp thời cho Hội Luận Văn Học Việt Nam sau đây là một bài viết còn trong dạng bản thảo chưa hoàn chỉnh, phần lớn đã được trình bày trước thính giả vào “Đêm nói chuyện và đọc thơ Chân Phương” tại Đại học Boston College, ngày 10/5/2008.
Vì sống với ngôn từ như là cứu cánh và chất liệu sáng tạo, có thể nói nhà thơ là chủ thể có ý thức cao nhất trong giới văn nghệ nói chung. Không là một cái Tôi biệt lập mà là sự tổng hòa năng lực nơi giao thoa, hội ngộ, tranh biện của nhiều chủ thể và nhân cách trong quá trình sinh thành và thăng hoa. Tóm lại, nhà thơ không là một cá tính định hình bất biến mà là một DỰ ÁN CAO CẤP của BIỆN CHỨNG NHÂN TÍNH.
Tưởng tượng một cái máy siêu quang tuyến vừa được phát minh cho giới lý luận văn học soi rọi các phần cấu tạo vô hình của nhà thơ. Trong lăng kính tối tân ấy sẽ hiện ra ba kích thước: 1- THI CÔNG, 2- THI SĨ, 3- THI NHÂN. Tôi xin lần lượt phác họa các điểm này.
Ngô Minh
Thơ – Gieo và gặt (*)
Thơ Việt
Hơn nữa bàn về thơ thật khó thống nhất. Bởi thơ còn có cái gu nữa. Cái tạng tôi thích buồn trầm lặng, tạng anh lại say yêu, bạo liệt, nhiệt cuồng.



Bình Luận Mới Nhất