Quí vị độc giả kính mến,

Chương trình Chủ đề 3 đã hẹn bị ngừng lại bởi thiếu nhân sự thường trực, và các thành viên cũng quá ít thời gian dành riêng cho công việc HL, nên HL đã ngỏ lửng từ đó.

Chúng tôi hy vọng một dịp "đẹp trời", HL sẽ tái ngộ cùng bạn đọc kính mến.

Thành thật cáo lỗi và hẹn gặp lại quí vị.

Nguyễn Đức Tùng

Bài khép lại Chủ đề 2 Hội Luận
THƠ: NGƯỜI VIẾT VÀ NGƯỜI ĐỌC
 
 
Làm thơ là tự bộc lộ trước người khác, là thể hiện những cảm xúc và suy nghĩ riêng tư, chân thật về đời sống và về bản thân mình. Nhà thơ không cần phải kể lại tất cả tiểu sử của mình, không cần nói hết ra mọi điều, nhưng khi anh ta lên tiếng trong thơ về bất cứ điều gì, thì đó chỉ có thể là tiếng nói trung thực và chân thành.
Trung thực và chân thành là những tính chất khác nhau, nhưng chúng đều là những đức tính khó khăn.
Vì thế, đôi khi cố gắng lắm ta vẫn không làm được.
Ngược lại, cảm xúc theo nỗi cảm xúc của người khác, suy nghĩ cùng suy nghĩ của anh ta, thật cũng không dễ dàng: tôi muốn nói đến quan hệ giữa người đọc và người viết.

đọc tiếp »

Khải Minh: Toàn Cầu ~~ Toàn Hội Luận

Đầu đề Hội Luận có hai từ "Toàn Cầu" nhưng chưa ai đụng tới. Một mình Khải Minh đụng chắc tan xác, kéo Chân Phương (CP) vào cùng cho có kẻ thét người cười nhưng chắc chắn không chết ai như lời T.C. Nguyễn.

Và đây bài thơ Toàn Cầu (thơ xóm làng hay thơ đậm đà bản sắc dân tộc đều không đủ lớn) dâng 4 Phương (nhất là Chân Phương và Khánh Phương) để quí vị mở lòng hài hước với những kẻ đã mượn mình làm vui. (Ai cũng biết tấm lòng, tài năng và trí óc của quí vị dành cho văn thơ, nhưng Hội Luận cần có vật tế thần nên đã xẻo một vài chỗ thịt dư rẩt nhỏ bé trên nhân vật của quí vị mà nướng lên cho thơm cho vui mà thôi).

Và cũng một bài thơ Tình vào mùa đông mà châu Á đặt nặng về tình (cảm tính lẫn nhục tính (sắc sex… sắc thì có chuyên gia Vĩnh Phúc, Vĩnh Tài cùng đồng bọn, Sex thì có một loạt tên tuổi bị Vĩnh Phúc và T.C. Nguyễn điểm mặt) thành "Tình Đông"; Châu Âu thì đã thỏa mãn nhục tính phía dưới, Tình chỉ "Còn Lại Cho Trái Tim"; Quí vị nào ở châu Mỹ thì quen chuyện lời lỗ nên thành "Lời ____Mùa Đông"; Ai ở Úc như T.C. Nguyễn thì thơ là chuyện Không-Có, nghĩa là không biết văn chương là gì; Còn ai mê những sở trường của Châu Phi như Chân Phương thì trong đầu chỉ có bóng rổ và chim.

đọc tiếp »

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Bạn thử tưởng tượng rằng, bỗng một ngày nào đó, tiếng nói và chữ viết đột nhiên như có đôi cánh nhiệm màu rời khỏi loài người vốn đã sáng tạo ra nó, bay đến một thiên hà xa xôi nào khác… Thật là một tai hoạ khủng khiếp! Chỉ nhớ lại cái cảm giác bất lực đến khó chịu trước một người bất đồng ngôn ngữ hay một người câm mà mình đã tiếp xúc, bạn cũng đã thấy ớn lạnh lắm rồi. Khi loài người ngày nay không còn tiếng nói và chữ viết, thế giới của chúng ta sẽ giống hệt một thế giới những người câm, và, bạn sẽ còn ớn lạnh đến chừng nào khi biết mình đang sống giữa thế giới đó mà chính mình cũng là một người câm? Lúc đó con người mất đi khả năng phản ánh ý thức (con người có khả năng phản ánh ý thức nhờ ngôn ngữ – Marx-Engels), mà ý thức vốn là một nguyên nhân của sự xuất hiện loài người.

đọc tiếp »

Vĩnh Phúc

Cái chi chi… thơ

 >>Cái chi chi… thơ - Phần 1

Phần 2

NHAN NHƯ NGỌC

 
Nếu đặt tên khai sinh cho thơ, thơ sẽ có họ Nhan và tên là Như Ngọc. Hồng, Hoàng, Lam, Bạch… - Ngọc nào cũng rực rỡ sáng trong tinh khiết. Nhan Như Ngọc.

Thơ là nhan sắc. (Người xưa chẳng bảo trong sách có mỹ nhân ư?). Nhan sắc không thể bị phỉ báng nguyền rủa. Đặt giới tính lên bàn tênh hênh mà mổ xẻ từng phân ly da thịt hay đem cả một mớ hổ lốn từ kinh nguyệt, phân cứt, tiếng chửi thề bôi mặt thơ chẳng phải là làm cho thơ vấy bẩn tục lụy? Không thể nhân danh cái tôi tự do sáng tạo, không thể núp dưới chiêu bài trường phái nọ kia mà phản thơ, mà làm mất vẻ đẹp của chương, làm lu mờ cái thanh sắc của văn; Cũng không thể vin vào lập luận thơ hồn nhiên, cảm xúc trực hiện mà mặc cho dồn nén ẩn ức (refoulement) mở hoác hận thù ngữ ngôn dung tục.

đọc tiếp »

Bùi Minh Quốc

Vài ý nghĩ tản mạn và 5 bài thơ
 
 
 
 
THƠ VÀ NHÀ TIỂU THUYẾT
 
Tôi tin rằng trong một nhà tiểu thuyết lớn, bao giờ và trước hết cũng là một hồn thơ lớn. Đốt-xtôi-ép-xki là một hồn thơ lớn, dù ông không viết một câu nào theo những tiêu chí thời ông gọi là thơ. Sở dĩ tôi tin thế vì cảm thấy ông nhìn thấu, bằng trực giác thơ chứ không phải bằng con mắt quan sát lạnh lùng, tới tận đáy thẳm chập chờn tranh chấp thiện ác của lòng dạ con người; Từng trang viết của ông luôn run rẩy mãnh liệt một xúc cảm thơ trước nỗi thống khổ của con người và niềm khát vọng dai dẳng của con người thanh tẩy tâm hồn mình để vươn tới cái Đẹp.

đọc tiếp »

Chân Phương: Chùm thơ mới

Chân Phương

Chùm thơ mới

 
 
 
                                          Trong chương trình đọc thơ vào đêm 10/5/2008  tại McGuinn Hall ở Boston College, ngoài ít bài vần điệu như Farewell 1975 được các bạn nhạc sĩ, ca sĩ hát hoặc ngâm, tôi đã đọc một số bài thơ tự do và thơ văn xuôi chưa từng công bố sau đây.
Xin gửi đến Hội Luận Văn Học Việt Nam như một chùm pháo hoa vào dịp bế mạc 30/6/2008 cuộc hội thảo thi ca trong gần 3 tháng qua.
C.P.
 
 
 
KHI VẦNG DƯƠNG LẶN…
(Tặng Bích Diễm)
 
biển là ảo giác cuối cùng
đừng dại dột ngắm nhìn sóng trắng
 
những thân tàu mục rã
lũ cá đói kinh niên

đọc tiếp »

Trao đổi: Bạn đọc & Hội Luận – 28/6/2008

 
Thái Kim Lan – Muenchen
Góp ý với Khánh Phương, Tô Lân
 
Tôi cũng gặp khó khăn không ít khi đọc bài của chị Khánh Phương, tôi xin đơn cử ví dụ mà Tô Lân đã đưa ra. Khi đọc nhận định của chị: “Kể từ khi triết học của Friedrich Nietzsche (1844-1900) khám phá, thế giới chỉ có thể được cảm nhận bằng năng lực chủ quan của cá nhân, không có hình mẫu về hiện thực duy nhất - đúng cho tất cả mọi người, những giá trị của thời hiện đại, hậu-hiện đại đã được khơi nguồn: Nhân đạo, Khai minh và Khai phóng.”, tôi gặp khó khăn về từ ngữ cũng như nội dung:

đọc tiếp »

Lê Quỳnh Mai

Tương truyền rằng, Thơ = Tim

 
Trả lời phỏng vấn Hội Luận Văn Học của Ký giả-Nhà văn Lê Quỳnh Mai (Canada)
 
 
1– Anh/chị đi tìm điều gì trong một bài thơ? Và có thường tìm thấy nó không?
 
LQM: Là thi sĩ nghĩa là ru với gió /Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây. Thi sĩ còn không tìm ra được điều gì nơi thơ, thì người thường (LQM) làm sao tìm gì được nơi nàng Thơ! Cho nên, thơ muôn đời là một bí ẩn, nếu tìm ra được thì đã không gọi là… thơ!

đọc tiếp »

Ðỗ Quyên

Trường ca, hai trích đoạn

 

THƠ, LÀM THẾ NÀO?


Ta lại đào bới văn tự Việt

Tìm bản trường ca mới của thi ca Việt hôm nay / của cả thi ca Việt mai sau

Nào ngôn ngữ sâu sâu với tư tưởng cao cao / bên tác giả hồ hởi với bên độc giả hăng say

Ta đào đắp văn thơ Việt cho sâu và dân tộc tính (ới) dân làng thơ trong nước hải ngoại ơi / cho xa và toàn cầu tính (ới) dân làng thơ trong nước hải ngoại ơi

Dân làng thơ trong nước hải ngoại ơi

đọc tiếp »

T.C. Nguyễn: Thơ - có không?

T.C. Nguyễn

Bộ tam về Thơ

 

1.  THƠ - ĐÒI GIẢNG?

2. NGÔN TỪ THƠ


3. THƠ - CÓ KHÔNG?

Khi Nietzsche bảo “Chúa đã chết” thì chính ông đã từ bỏ cái hiện hữu quá thực (hyper real) để đi vào cái ảo, vì thực tế có ai chết đâu, mà chỉ tội nghiệp cho ông cố bới tìm cái mà ông cho là thực và rồi vì ông không tìm được ra cái ông cố tìm (found object) cho nên cuối đời ông điên loạn (Việt Nam ta, Bùi Giáng cũng có cái điên chữ nghĩa đó). Xét cho cùng thì khi sự thật có tính tuyệt đối thì tự nó chao động thành tương đối, hay nói khác hơn ảo và thật tự nó là một, khi cái này đè lên cái kia làm cho bản chất sự vật trở nên ảo diệu - Trong thơ thể hiện rất thú vị về sự chuyển dịch có-không này.

đọc tiếp »

Văn Cầm Hải: Ba bài thơ

Văn Cầm Hải

Ba bài thơ
 
 
Mùa thu năm 1992, nhà thơ Nguyễn Khắc Thạch, lúc đó là biên tập thơ của tạp chí Sông Hương, chuyển cho tôi tập bản thảo thơ mỏng chép trên giấy pơlua nâu của chàng sinh viên năm thứ 4 Khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Huế ký tên là Văn Cầm Hải. Anh Thạch bảo: “Thơ thằng này lạ lắm”. Tôi đọc và ngạc nhiên trước những câu thơ lạ lùng: "…Trên da bụng em nườm nượp tiếng khóc… nỗi đau vo ve từng hạt máu / đong đầy nghĩa địa… Đời chị / như viện bảo tàng / có đầy mặt nạ đàn ông… Lá rụng rồi vẫn còn nhả máu…". Tôi chuyển cho nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo (lúc đó đang sống ở Huế). Anh Tạo đọc rồi thốt lên: “Đây là một lối tư duy khác, một cách lập ngôn khác, một điệu nhạc khác…”. Tập thơ đó được Nxb Trẻ in với tựa đề “Người đi chăn sóng biển”. Lúc đó Hải mới 20 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học…” (Ngô Minh, 2007)
 
“Thơ Văn Cầm Hải có nhiều liên tưởng rất lạ, mặc dù đôi khi hơi có vẻ cầu kỳ.” (Phan Nhiên Hạo, 2001)

đọc tiếp »

 

Khánh Phương
Thảo luận cùng Tô Lân
 
 
Lời Người biên tập:
Tham luận “Thơ đương đại thế giới và Việt Nam - Từ "ngoại vi" trở thành "trung tâm" của tác giả Khánh Phương được nhiều độc giả quan tâm ngay khi mới xuất hiện và nhất là trong tuần qua. Xin được giới thiệu, theo kiểu "cài răng lược", cuộc trao đổi mới nhất của Khánh Phương về các bình luận (đã được đăng trên Hội Luận ngày 24/6) của Tô Lân. Mời Quý vị và các bạn cùng tham gia vào đề tài luôn là “nóng” này trong giới sáng tác và phê bình văn học Việt khoảng 10 năm qua…
 
+ Khánh Phương: Chào anh Tô Luân! Rất cảm ơn anh đã bỏ công đọc và suy nghĩ nghiêm túc về những vấn đề trong bài viết. Tôi sẽ trình bày xen kẽ những ý kiến hồi đáp, tương ứng với các câu hỏi của anh, mời anh lưu ý theo dõi.

đọc tiếp »

Du Tử Lê

Dăm bài thơ, mới.
 
 
 
“Cách tân ngôn ngữ không phải là một trò chơi giải trí. Con người băn khoăn trước sự bất cập của lời: đời sống mỗi cá nhân mang nhiều bộ mặt khác nhau, những kinh nghiệm và thể nghiệm của họ là bất tận. Hãy hỏi chính bạn xem: hạnh phúc nào của bạn, khổ đau nào của bạn, nỗi nhớ thương, sự căm giận nào mà không lớn hơn bất cứ một từ ngữ nào đang tìm cách diễn tả chúng?
Vì vậy, chữ trong Du Tử Lê, cũng như ở nhiều nhà thơ khác, thay đổi theo thời gian: một mặt, chúng là tấm gương soi của đời sống đương đại; mặt khác, bằng vào tài năng riêng của mỗi nhà thơ, chúng mang lại những nội dung mới, động lực mới, cho xã hội mà ta đang sống.”
 
Nguyễn Đức Tùng
(Trích sách “Với Du Tử Lê, đời sống trở nên thơ mộng hơn”,
 NXB Tự Lực, California 2007)
 
 
 
 
TÌNH YÊU THỜI A CÒNG (@,)
 
tình yêu thời a còng
mặt-bằng-tôi rớt giá
chứng khoán cũng trôi sông.
tôi chạy cò quá khứ.

đọc tiếp »

Trần Nghi Hoàng

Cách mạng cho thi ca và tình dục? *)
 
 
Cả chục năm gần đây, giới văn học bất kể trong lẫn ngoài nước, bỗng cùng nhau người trước kẻ sau, lũ lượt hô hào rầm rộ ồn ào náo động nhất định làm cách mạng cho thi ca và tình dục. Đúng ra, chủ đề “tình dục” chỉ bị quí vị này lợi dụng! Họ không có thâm ý cũng như nhã ý (và nhất là không có khả năng!) làm cách mạng tình dục gì sốt! Vấn đề là, họ chỉ muốn mang “tình dục” hoặc những con chữ, những ngôn ngữ nói về “tình dục” vào chữ nghĩa thi ca! 

đọc tiếp »

« Bài cũ hơn